người ơi trong đêm giá lạnh

Danh mục sản phẩm. XE NÂNG TAY 1 tấn - 5 tấn. XE NÂNG TAY CAO 0.5 tấn - 2 tấn. Xe nâng tay - gắn cân (2t, 2.5t) XE NÂNG MẶT BÀN 150kg-1.5 tấn. BÀN NÂNG TAY 150kg, 350kg, 500kg, 750kg, 800kg, 1000kg. Xe nâng bán tự động (1t - 2 tấn) XE NÂNG PHUY VÀ KẸP PHUY. BỘ NGUỒN THỦY LỰC. Những Đêm Lạnh, Ngọc Sơn Tải download 320 nhạc chờ Nhung Dem Lanh,Ngoc Son lượt xem -Được tổng hợp dựa trên số liệu lượt nghe bài hát và xem MV của người dùng trên cả desktop, mobile và smart TV. Phản hồi cho bài hát này (Report this song) Đêm mùa đông sương lạnh ánh trăng tà. Lòng buồn hiu nhớ người ta nhớ quá. Biết giờ đây sống ở nơi xứ lạ. Có khi nào người lạnh giá con tim. Nhớ tình xưa cứ mải miết đi tìm. Mò ánh trăng đã chìm nơi đáy nước. Có khi nào người ta ơi luyến tiếc. Khi ngày xưa người ly biệt tình ta. Cho một người cứ mãi mãi xót xa. Ấm áp tình người trong đêm giáng sinh lạnh giá Có rất nhiều người cao tuổi là người vô gia cư, đa số họ là những người bán vé số dạo, lượm ve trai để có chút tiền sống cho qua ngày Ơi người ơi nói sao cho vừa Tình thương thiết tha trao người Thầm mong duyên sẽ đẹp đôi Hỡi em nào biết Cho lòng anh từng đêm thâu Thương người em nhỏ nơi đâu Đẹp duyên hay gãy nhịp cầu Gió đêm lạnh giá Như người ta đã quên ta Ân tình nay đã bay xa Il Ya Des Rencontres Qui Changent La Vie. Lời bài hát Hợp âm Youtube Karaoke Từng ngày ta vẫn đưa em về qua phố Vẫn trên cao trời mưa lũ, vẫn tiếng buồn xưa Ôi bàn tay ai đã dắt em chiều nay? Đường vào tim em ôi băng giá Trời mùa đông mây vẫn hay đi về vẫn mưa Mưa rơi trên đường thầm thì Vì đâu mưa em không đến Đường vào tim em mây giăng kín Bàn chân anh trên lối đi không thành Những đêm khuya mưa buồn một mình Có khi cho ta quên cuộc tình Từng cơn mưa hắt hiu bên ngoài sông thưa Lắm khi mưa làm hồn ta nhớ mãi ngày qua Nhớ con phố xưa vẫn âm thầm đợi chờ Nhớ đôi vai ngoan em sợ trời mưa gió Từng ngày ta vẫn đưa em về qua phố Vẫn trên cao trời mưa lũ, vẫn tiếng buồn xưa Ôi bàn tay ai đã dắt em chiều nay? Đường vào tim em bao cơn sóng Để tình anh sắp đến xuân hoa mộng Trái tim em muôn đời lạnh lùng Hỡi ơi, trái tim mùa đông Đường vào tim em ôi băng giá Trời mùa đông mây vẫn hay đi về vẫn mưa Mưa rơi trên đường thầm thì Vì đâu mưa em không đến Đường vào tim em mây giăng kín Bàn chân anh trên lối đi không thành Những đêm khuya mưa buồn một mình Có khi cho ta quên cuộc tình Từng cơn mưa hắt hiu bên ngoài sông thưa Lắm khi mưa làm hồn ta nhớ mãi ngày qua Nhớ con phố xưa vẫn âm thầm đợi chờ Nhớ đôi vai ngoan em sợ trời mưa gió Từng ngày ta vẫn đưa em về qua phố Vẫn trên cao trời mưa lũ, vẫn tiếng buồn xưa Ôi bàn tay ai đã dắt em chiều nay? Đường vào tim em bao cơn sóng Để tình anh sắp đến xuân hoa mộng Trái tim em muôn đời lạnh lùng Hỡi ơi, trái tim mùa đông Từng cơn mưa hắt hiu bên ngoài sông thưa Lắm khi mưa làm hồn ta nhớ mãi ngày qua Nhớ con phố xưa vẫn âm thầm đợi chờ Nhớ đôi vai ngoan em sợ trời mưa gió Từng ngày ta vẫn đưa em về qua phố Vẫn trên cao trời mưa lũ, vẫn tiếng buồn xưa Ôi bàn tay ai đã dắt em chiều nay? Đường vào tim em bao cơn sóng Để tình anh sắp đến xuân hoa mộng Trái tim em muôn đời lạnh lùng Hỡi ơi, trái tim mùa đông Trái tim em muôn đời lạnh lùng Hỡi ơi, trái tim mùa đông Trái tim em muôn đời lạnh lùng Hỡi ơi, trái tim mùa đông 1. Đường vào [C] tim em ôi băng [Em] giáTrời mùa [Am] đông mây vẫn hay đi [Em] vềVẫn [Dm] mưa mưa rơi trên đường thầm [Am] thìVì [F] đâu mưa em không [G] đến2. Đường vào [C] tim em mây giăng [Em] kínBàn chân [Am] anh trên lối đi không [Em] thànhNhững [Dm] đêm khuya mưa buồn một [Am] mìnhCó [G] khi cho ta quên cuộc [Am] tìnhĐK Từng cơn [C] mưa hắt hiu bên ngoài song [Am] thưaLắm khi mưa làm hồn [Em] ta nhớ mãi ngày [Am] quaNhớ con [F] phố xưa vẫn âm thầm đợi [C] chờNhớ đôi vai [Dm] ngoan em sợ trời mưa [Em] gióTừng ngày [C] ta vẫn đưa em về qua [Am] phốVẫn chim cao trời mưa [Em] lũ vẫn tiếng buồn [Am] xưaÔi bàn [F] tay ai [D7] đã dắt em chiều [G] nay3. Đường vào [C] tim em bao cơn [Em] sóngĐể tình [Am] anh sắp đến xuân hoa [Em] mộngTrái [Dm] tim em muôn đời lạnh [Am] lùngHỡi [G] ơi, trái tim mùa [Am] đông “Núi đá và thành luỹ bảo vệ con chính là Chúa. Vì danh dự Ngài, xin dẫn đường chỉ lối cho con” Tv 314. Tôi làm xong ca chiều và muốn về nhà ngay. Tôi cởi giầy và cảm thấy thoải mái. Tôi chào mọi người và ra về. Trời lạnh. Tôi có thể nhìn thấy những tuyết rơi trên trời. Khi ra đến xe, tôi thấy một đồng nghiệp đứng chờ xe buýt. Tôi nghĩ chỉ mất vài phút để cho cô ấy quá giang về nhà, vả lại trời quá lạnh khi phải đứng chờ xe như vậy. Tôi không biết nhà cô ấy ở đâu nhưng tôi có thể đưa cô ấy về nhà. Chúng tôi nói chuyện với nhau khi tôi lái xe, không lâu sau đã đến nhà cô ấy. Xuống xe, cô ấy quay lại nói với tôi “Chị biết từ đây về nhà chị bằng lối nào không?”. Tôi nói “Tôi trở lại lối cũ”. Tôi lái xe đi. Quang cảnh nhìn có vẻ lạ, nhưng tôi nghĩ không sao. Tôi tiếp tục lái xe đi, và tôi cảm thấy mọi thứ rất lạ. Tôi không nhận ra gì cả, thậm chí cả tên đường cũng lạ. Tôi tự nhủ hãy bình tĩnh. Tôi chắc tôi sẽ tìm ra đường quen và sớm về nhà chui vô chăn để ngủ. Tôi cứ lái xe đi. Càng đi tôi thấy càng lạ. Tôi đi qua hai chiếc cầu. Đường chỉ có một xe của tôi. Tôi hơi lo. Sao tôi lại ngớ ngẩn vậy nhỉ? Chồng tôi sẽ rất lo cho tôi và không biết tôi đi đâu. Tôi nhìn đồng hồ thấy 2 giờ 30 sáng. Mà tôi lên xe về từ 23 giờ 30. Tôi lạc đường quá xa. Sao tôi lú lẫn vậy kìa? Tôi dừng xe và tắt đèn xe. Đêm rất lạnh. Tôi nên làm gì? Lái xe đi tiếp trong tình huống này? Tôi ra dấu hiệu nhờ giúp đỡ. Tôi thành tâm cầu nguyện tự đáy lòng “Lạy Chúa, xin giúp con thoát cảnh này”. Tôi ngước lên và thấy chiếc bóng phía trước. Tôi bật đèn trước. Có một chiếc xe. Nó không chạy mà đậu bên đường. Tôi lái xe tới gần. Có bóng người trong xe. Xe này đậu ở đây làm gì? Hay đó là hiệu quả lời cầu nguyện của tôi? Lưỡng lự một chút rồi tôi xuống xe, đến gõ cửa xe kia. Một người đàn ông từ từ quay kính xe xuống. Ông ấy không nói gì. Tôi nói “Tôi bị lạc và không biết lối về lại thành phố”. Ông ấy không nói gì và quay kính xe lên, mở đèn và lái xe đi. Tôi vừa chạy xe theo vừa cầu nguyện. Cuối cùng, tôi nhận ra đường quen. Khi tôi quay xe vào hướng về nhà, tôi không thấy thiên thần bản mệnh của tôi nữa. Tôi biết đó là một phép mầu. Vừa về đến nhà thì xe cũng vừa hết xăng. Đây là một trải nghiệm lạ đối với tôi, rất riêng tư, mà nhiều năm qua tôi chưa nói cho ai biết. Chuyện lạ này đã cho tôi hy vọng, sức mạnh, và xác định với tôi đó là phép mầu đã xảy ra. Sau việc này, tôi cầu nguyện thường xuyên hơn và tin rằng Thiên Chúa thực sự hiện hữu trong cuộc đời tôi. Tôi chỉ cần xin thì sẽ được ngay. Cuộc đời là một vòng-tròn-yêu-thương, người này giúp người kia… TRẦM THIÊN THU chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul A Book of Miracles Đêm nay, cũng giống như bao đêm thứ bảy khác, các thành viên của Ấm và các nhà hảo tâm lại tề tựu tại quán cà phê vốn là "đại bản doanh" của nhóm để thực hiện một nghĩa cử đẹp Mang chăn màn, quần áo, đồ ăn đến với người vô gia cư, lang thang cơ nhỡ... Ngoài những thành viên tích cực, hôm nay nhóm đón nhận sự tham gia của những nhân vật đặc biệt. Đó là ba mẹ con chị Lê Hoàng Thanh Ngã Tư Sở không quản ngại đêm đông mưa gió để cùng nhóm giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Là bà Trương Thị Luận 79 phố Định Công, dù tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng vẫn nhiệt tình cùng con gái tham gia hoạt động từ thiện. Hay như anh Trịnh Văn Bình - Giám đốc Công ty nước mắm Long Vân - khi nghe tin về nhóm đã không quản ngại đêm đông, trực tiếp chở hàng tải quần áo ấm đến "trụ sở" của Ấm với cam kết sẽ ủng hộ nhiệt tình những hoạt động từ thiện do nhóm tổ chức trong tương lai... Đúng 23h15, công tác chuẩn bị đã sẵn sàng. Quần áo, đồ ăn được phân loại và đóng gói cẩn thận. Các vật dụng cần thiết cũng được chuẩn bị kỹ càng để sẵn sàng giúp đỡ người vô gia cư khi cần thiết. 15 phút trước khi xuất phát, Trưởng nhóm Hoàng Thảo họp cả nhóm để dặn dò lần cuối. Hôm nay, do lượng quần áo quyên góp được và số người tham gia tình nguyện nhiều hơn mọi khi nên Hoàng Thảo quyết định chia Ấm thành nhiều nhóm. Một nhóm tiến thẳng về hướng quận Cầu Giấy, địa điểm mới nơi phát hiện nhiều người vô gia cư. Số còn lại chia nhau về các điểm người vô gia cư thường xuyên tụ tập như quận Ba Đình, Hoàn Kiếm, Đống Đa... Điểm đầu tiên của nhóm là ngõ 62 phố Trần Quý Cáp. Trong gian phòng xập xệ, ẩm thấp chỉ rộng chừng 16m2, 8 phụ nữ đang co ro trên gác xép trong chiếc chăn mỏng dính. Run run nhận từ tay các thành viên của nhóm những chiếc áo ấm còn khá mới, mắt ai nấy chợt đỏ hoe. Bà Lê Thị Trắc đội 1, xã Hoằng Trạch, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa vuốt ve mãi chiếc áo khoác vừa nhận, rưng rưng Bà và các cô ở đây cùng cảnh xa nhà, cuộc sống khó khăn, cơm chỉ đủ no, mặc chưa đủ ấm. Có thêm tấm chăn, manh áo thế này, bà không còn sợ rét nữa. Cùng lúc ấy, một tốp từ thiện khác do Trưởng nhóm Hoàng Thảo dẫn đầu đã nhanh chóng tiếp cận Vườn hoa Lê Nin, nơi có nhiều người vô gia cư trú ngụ. Trong gian nhà bát giác nằm ở góc vườn hoa, một người đàn ông và một phụ nữ nằm co ro dưới tấm bạt mỏng. Một thành viên nữ của nhóm nhẹ nhàng đặt túi bánh mì và bọc quần áo ấm xuống bên cạnh họ như sợ một tiếng động nhỏ sẽ phá hỏng giấc ngủ nhọc nhằn... Chợt người đàn ông tỉnh giấc, ngồi dậy vẻ khó nhọc, nói thì thầm gì đó với nữ tình nguyện viên. "Hai vợ chồng chú ấy kiếm sống bằng nghề mài dao, đêm về tá túc ở đây. Hôm nay chú ấy bị ngã đau nên muốn xin một lọ dầu..." - nữ tình nguyện viên cho biết. Ngay lập tức, cả nhóm cùng xúm lại giúp người đàn ông. Cách đó không xa, một túi đồ ăn cũng được lặng lẽ đặt cạnh người phụ nữ đang ngủ ngon lành trên ghế đá... 4h sáng, những bọc quần áo, chăn ấm, đồ ăn đã vơi dần. Mệt nhoài sau một đêm thức trắng, nhưng niềm vui và những nụ cười vẫn lấp lánh trên khuôn mặt mỗi tình nguyện viên... Chân dung "thủ lĩnh" của Ấm Đó là một cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt một mí thông minh, tinh nghịch và nụ cười như tỏa nắng với chiếc răng khểnh duyên dáng. Nguyễn Hoàng Thảo sinh năm 1985, tốt nghiệp loại giỏi Trường Đại học Hà Nội, khoa tiếng Nhật, được giữ lại làm giảng viên. Nhưng tuổi trẻ ham bay nhảy, ưa học hỏi, khám phá, Thảo đã sang Tokyo Nhật Bản làm phiên dịch cho một doanh nghiệp. Một năm sau cô về nước, mở cửa hàng làm bánh Nhật rồi lại "phiêu" sang Ôxtrâylia tham gia khóa học ngắn hạn về thời trang. Hiện giờ, Thảo là cô chủ nhỏ của ba cửa hàng, quán cà phê dành cho lứa tuổi teen và kiêm vai trò "thủ lĩnh" của Ấm. Gặp Thảo trong một đêm thứ bảy cuối năm rét mướt khi cô cùng các thành viên của Ấm đang tất bật chuẩn bị cho chuyến đi từ thiện mới thấy được sự nhiệt huyết, nhanh nhẹn, linh hoạt của cô gái nhỏ nhắn này. Câu chuyện giữa chúng tôi liên tục bị ngắt quãng vì "hàng núi" công việc cần đến Thảo như phân công các bạn hoạt động theo nhóm, nhận quà từ các nhà hảo tâm, liên hệ với thành viên các nhóm từ thiện khác, chỉ đường cho những bạn mới lần đầu tiên đến tham gia cùng Ấm…. Quán cà phê xinh xắn của Thảo tại số 23 phố Trần Hữu Tước, quận Đống Đa - "đại bản doanh" của Ấm tối nay cũng chật ních người. Không phải khách đến uống cà phê mà chủ yếu là các bạn trẻ đến lựa chọn sắp xếp quần áo, thức ăn, chăn bông để chuẩn bị lên đường chia sẻ chút hơi ấm với những người vô gia cư. Lý giải về tên gọi của Ấm, Thảo chỉ nói giản dị "Ngay khi còn là sinh viên, em đã nhiều lần cùng bạn bè đến các trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi, người già neo đơn để thăm hỏi, tặng quà, chia sẻ chút ít với thiếu thốn, khó khăn của họ. Vào mùa Nôen năm ngoái, em ngồi trong nhà mà vẫn thấy lạnh thấu xương, bất giác nghĩ đến những người vô gia cư đêm đông nằm ở gầm cầu, mái hiên, bến xe, phải chịu cảnh "màn trời, chiếu đất". Những đêm đông rét mướt thế này, có lẽ cái họ cần nhất chỉ là một tấm chăn hay manh áo, có khi là nắm xôi nóng cũng giúp họ ấm lòng hơn. Và thế là Ấm ra đời". Những ngày đầu tiên chỉ có mình và ba người bạn, Thảo cùng các bạn tự đóng góp quần áo rét, tiền để mua thức ăn rồi tìm đến các khu chợ, gầm cầu tặng cho người vô gia cư. Chuyến đi đầu tiên trở về, ai cũng khóc vì lần đầu tận mắt chứng kiến nỗi cơ cực của những mảnh đời bất hạnh trong đêm đông, phần vì nghĩ sức mình nhỏ bé, làm sao giúp hết? Mà công việc này không chỉ làm một vài lần, đến một vài người, còn biết bao điều Thảo và các bạn muốn làm cho những người vô gia cư. Thảo bắt đầu kêu gọi bạn bè trên Facebook ủng hộ quần áo ấm, tiền hoặc thức ăn để làm từ thiện. Cách làm từ thiện trực tiếp, hiệu quả của Thảo và những bức ảnh chụp cuộc sống của những người già, trẻ nhỏ vô gia cư đã thu hút được sự quan tâm rộng rãi của cộng đồng mạng. Hiện nay, trên Facebook đã có trên nhà hảo tâm ủng hộ Ấm, đồng thời thường xuyên có mặt khoảng 10 thành viên chủ chốt, đêm thứ bảy nào cũng đến "hội sở", lựa chọn quần áo, mua thức ăn rồi cùng nhau lên đường tìm đến với những người đang phải chống chọi với giá rét đêm đông trên ghế đá, vỉa hè, mái hiên, gầm cầu…. Những ngày hè khiến người ta cảm thấy bứt rứt khôn nguôi, bởi cái thời tiết như nàng thiếu nữ mới yêu lúc nóng lúc lạnh, ban ngày thì khô nóng như đổ lửa, về đêm thì lạnh giá như hầm băиg. Một thoáng trầm tư nhìn ngắn thời gian trôi qua như một làn gió, không tiếng động nhưng lại mang theo rất nhiều hoài niệm và luyến tiếc. Đứng giữa trời đêm cảm nhận từng bước chân đơn độc, những cảm xúc se se lạnh, văиg vẳng bên tai là những giai điệu của bản tình ca đậm chất chia ly, ưu thương mang theo nước mắt,….Nhạc sĩ Trần Quý đã mang đến cho chúng ta một ca khúc tình buồn về đêm, một mình suy tư trong giá lạnh khi nhớ về người yêu. Đêm luôn là khoảng không gian và thời gian khiến cho mọi cảm xúc vỡ òa, những nỗi lòng ẩn giấu, những cô đơn lẻ loi được bộc lộ rõ ràng nhất trong “GIÓ LẠNH ĐÊM HÈ”. Hồng Vân hay Trần Quý đều là những cái tên để lại ấn tượng trong lòng khán giả yêu nhạc với giai điệu nhạc bình dân đậm chất Nam Bộ, những bản Bolero của ông làm cho người nghe không bao giờ chán. Quê nhà ở bên kia vĩ tuyến 17, nhưng sau đó ông quyết định chuyển vào Nam sinh sống và khởi nghiệp bằng việc dạy nhạc và sáng tác. Những ca khúc иổi bật để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng khán giả yêu nhạc phải kể đến “GIÓ LẠNH ĐÊM HÈ”, “Đồi thông hai mộ”, “Tàu về quê hương”, “Tiếng vọng đồi thông”,….. Bài hát “GIÓ LẠNH ĐÊM HÈ” như một lời than thở, lời tâm sự đêm khuya của một người kể chuyện tình buồn. Hãy tưởng tượng trong cái sự giá lạnh, một mình lầm lũi đứng giữa trời khuya, một nỗi cô đơn như dần xâm chiếm linh нồn ta. Đêm lạnh khiến ta nhớ tới vòng tay ấm áp của người yêu, nhớ tới những nói ngọt ngào trao nhau khi còn yêu nhau nồng thắm,….nhưng chợt nhìn lại cảm thấy đoạn tình yêu ấy như một giấc mộng. Chỉ vừa choàng tỉnh khỏi cơn mê, bản thân đã trở thành kẻ cô độc, lang thang trong đêm tối mong mỏi tìm chút vui trong cuộc sống này. Bằng giai điệu da diết, lại có chút trầm buồn, nhạc sĩ Trần Quý mang đến cho chúng ta một không gian lạnh lẽo và hiu quạnh, cảm xúc chân thật như đặt bản thân vào cнíɴн khung cảnh ấy. “Lòng thầm mơ tôi nhớ người yêu Đêm nay buồn sao là buồn Thương quá là thương khi anh phiền lo tuổi đời Còn nhớ ngày xưa anh thích hoa màu tím Với mắt buồn chờ đêm…..” Bấm vào hình trên để nghe ca khúc do Thanh Tuyền & Chế Linh trình bày Màn đêm vừa hạ xuống, cái se lạnh của gió mùa cũng dần thấm vào từng thớ thịt, “đêm nay buồn sao là buồn”. Sự sơ xác và đìu hiu của màn đêm làm cho người ta như thêm phần phiền muộn, tác giả đang chìm dần trong нồi ức thương nhớ về người yêu. Anh vẫn còn nhớ mãi người ấy đã phải cô đơn và lẻ loi đến thế nào khi anh chỉ mãi lo cho tuổi đời, lo lắng cho tương lai. Anh không có cách nào ᴅung hòa được tình cảm và sự nghiệp nên đành thôi lựa chọn phát triển cho tương lai mà bỏ quên người em bé nhỏ. Anh yêu làm sao màu hoa màu tím, màu tuy buồn nhưng là sự chung thủy sắc son, anh biết em vẫn luôn đợi chờ anh. Những đêm gió lạnh đêm hè, em vẫn khăиg khăиg giương đôi mắt buồn đẫm lệ mà đợi chờ anh về, nhưng có lẽ anh quên hoặc quá tập trung mà chẳng nhớ đến mình còn một cô người yêu đang mòn mỏi đợi mong. “…..Rồi lặng yên anh vẫn thường hay lang thang tìm vui một mình Nghe gió mùa sang bâng khuâng chìm trong lạnh lùng Lòng rét tựa heo may giữa ngày mùa nắng cháy Thế mà chẳng hay….” Bấm vào hình trên để nghe ca khúc do Hương Lan trình bày. Đối với người con gái, tuổi xuân là thứ họ có thể chấp nhận ну ѕιин vì người yêu, vì cảm thấy đó là điều rất đáng, họ yêu trong sự cuồng nhiệt và cháy bỏng, nên họ chấp nhận ну ѕιин để chờ đợi đối phương đáp trả tình cảm ấy. Nhưng khi chờ đợi quá lâu trong sự vô vọng, con người ta cũng có lúc mệt mỏi và chọn cách buông tay và kết quả cuối cùng là đôi lứa đôi ngã. Đến giờ khắc này, anh mới cảm nhận được cuộc sống không có em bên cạnh. Cuộc sống yên tĩnh đến lạ, rồi nhiều đêm anh lang thang một mình trong đêm lạnh mong tìm gặp lại người em xưa, mong tìm gặp niềm vui lại trong đời mình, nhưng vẫn mãi một mình. Không gian buồn tủi, lòng người thêm tủi thân vì sự cô đơn hiu quạnh – “Lòng rét tựa heo may giữa mùa nắng cháy” – Mùa hè là mùa phản nghịch nhất trong năm, nó làm con người khó chịu với thời tiết trái ngược, trưa nóng đêm lạnh. Giữa khí trời bức bói ban ngày, chúng ta lại thấy giá lạnh khi đêm về, một mình lại chìm trong lạnh lùng, những suy tư dần bay theo chiều gió…. “Thế mà chẳng hay”. “……Cuộc tình ta khi còn yêu lúc môi còn thắm Làm vướng màu lúc chưa cạn hết Niềm vui đầu mà dỡ dang nhau Thương lắm giờ đαυ…..” Nhớ lại rồi những ký ức tưởng chừng như giấu kín, được tua lại chầm chậm như một cuốn phim buồn. Mở đầu là cảnh chúng ta đằm thắm bên nhau, môi kề môi, tình ngọt ngào tay trong tay. Dần đã những cảm xúc ấy bị phai nhạt do nhiều yếu tố tác động, những bộn bề của cuộc sống, những mệt mỏi ngày thường, những tâm tư chưa thể chia sẻ,…đẩy dần hai con người yêu nhau đi về hai phía trái ngược. Và kết quả của niềm vui đầu đời cнíɴн là sự dở dang của một cuộc tình không trọn vẹn, làm lòng người đαυ thắt bởi tình cảm vẫn còn nhưng lại chẳng thể bên nhau. Người ta vẫn thường bảo nhau rằng “Được gặp một người có ᴅuyên với mình trong thời điểm thích hợp cнíɴн là niềm hạnh phúc suốt đời. Còn được gặp một người có ᴅuyên trong thời điểm không thích hợp thì chỉ là một tiếng thở dài.”. Một cuộc tình dang dở chỉ xem như đôi ta có ᴅuyên gặp nhau nhưng chẳng nợ nần nhau nên chia ly trong thầm lặng. Thương lắm chứ, nhưng cũng đαυ khổ lắm chứ….. “…….Chuyện tình yêu như giấc ngủ mơ Khi say thì ai mà ngờ Qua mất còn đâu anh ơi còn đâu mà chờ Càng nhớ càng đαυ thêm mỗi khi buồn nhắc đến Kỷ niệm đầu tiên” Tình yêu như một giấc mộng hư ảo, khi thì mang đến chúng ta hạnh phúc tột cùng, khi lại nhấn chìm ta trong nỗi đαυ như rơi vào vực sâu vạn trượng. “Chuyện tình yêu như giấc ngủ mơ, khi say thì ai mà ngờ….” – Đúng rồi, mấy ai say mà chịu nhận mình say, họ cố chấp bảo rằng mình tỉnh táo nhưng thực ra đang tự huyễn hoặc bản thân và tự cố chấp đắm chìm trong mộng ảo để chạy trốn thực tại vô cùng phũ phàng. Khi tỉnh lại sau một giấc ngủ mơ, nhìn lại thấy bản thân chỉ có một mình, người ấy đã ra đi mất rồi, chỉ còn lại đây nỗi đαυ như dày xéo. Nỗi đαυ thương về tình cảm luôn thường trực trong tim ta, bạn im lặng không nhắc đến không có nghĩa là đã quên đi và tự nhủ bản thân có thể chịu đựng được. Nhưng một khi được nhắc đến thì tựa như có người đang vạch lại vết thương vừa khép, đαυ hơn gấp bội lần. Nhạc sĩ Trần Quý mang đến một câu chuyện tình dở dang buồn bã, trên giai điệu Bolero nhẹ nhàng nhưng không hề mang theo sự u uất hay bi lụy. Chỉ đơn thuần là nhớ lại, những ký ức được lật lại như nhắc nhở bản thân cũng từng có một mối tình đẹp. Trích lời bài hát Gió Lạnh Đêm Hè Lòng thầm mơ tôi nhớ người yêu Đêm nay buồn sao là buồn Thương quá là thương khi anh phiền lo tuổi đời Còn nhớ ngày xưa anh thích hoa màu tím Với mắt buồn chờ đêm Rồi lặng yên anh vẫn thường hay lang thang tìm vui một mình Nghe gió mùa sang bâng khuâng chìm trong lạnh lùng Lòng rét tựa heo may giữa ngày mùa nắng cháy Thế mà chẳng hay Cuộc tình ta khi còn yêu lúc môi còn thắm Làm vướng màu lúc chưa cạn hết Niềm vui đầu mà dỡ dang nhau Thương lắm giờ đαυ Chuyện tình yêu như giấc ngủ mơ Khi say thì ai mà ngờ Qua mất còn đâu anh ơi còn đâu mà chờ Càng nhớ càng đαυ thêm mỗi khi buồn nhắc đến Kỷ niệm đầu tiên

người ơi trong đêm giá lạnh